Món nấu không như ý làm người ta tiếc, rồi hoặc là cố ăn cho hết trong khó chịu, hoặc là đổ bỏ cả nồi.
Có một khoảng giữa rộng hơn nhiều, nhưng trước hết phải phân biệt món dở với món hỏng.
Phân loại trước khi quyết
Món dở là món vẫn ăn được. Chỉ là không ngon.
Món hỏng là món không an toàn. Khác hẳn.
Ngửi để phân biệt. Bước đầu tiên.
Mùi chua lạ hoặc mùi ôi thì bỏ. Không bàn thêm.
Nhớt hoặc mốc thì bỏ. Cả nồi.
Khét ám khắp nồi thì bỏ. Không cứu được.
Mặn, nhạt, nát thì vẫn ăn được. Nhóm dở.
Sống thì nấu tiếp. Không phải hỏng.
Không tiếc mà giữ món thuộc nhóm hỏng. Nguyên tắc.
Không đổ bỏ vội món thuộc nhóm dở. Cứu được.
Nghi ngờ thì bỏ. Câu cuối cùng.
Có triệu chứng sau khi ăn thì đi khám. Không tự xử lý.
Không cho vật nuôi ăn món đã hỏng. Cũng không an toàn cho chúng.
Ranh giới rất rõ: dở thì tìm cách dùng, còn hỏng thì bỏ, và không nên co giãn ranh giới đó vì tiếc. Dở thì dùng, hỏng thì bỏ.
Biến thành món khác
Món mặn quá thì làm nhân. Bánh mì, bánh bao.
Hoặc làm sốt trộn cơm. Ăn với nhiều cơm.
Món nhạt thì thêm sốt đậm. Cứu ngay.
Hoặc trộn vào món khác đậm hơn. Cân lại.
Món nát thì xay làm súp. Kết cấu không còn quan trọng.
Hoặc làm nhân chả. Trộn bột cho kết dính.
Món khô thì chan nước dùng. Thành món nước.
Rau luộc quá chín thì xay làm canh. Hoặc làm nhân.
Đậu sượng thì nấu tiếp rồi nghiền. Thành sốt.
Cơm nhão thì làm cháo. Hoặc rang lại.
Cơm khô thì làm cơm chiên. Rất hợp.
Món xào ra nước thì cô lại thành sốt. Đã nói.
Đặt tên mới cho món. Cả nhà ăn thoải mái hơn.
Gần như mọi món dở đều có một hình dạng khác mà nó hợp hơn, nên câu hỏi là món này hợp làm gì chứ không phải cứu thế nào. Hỏi nó hợp làm gì.
Chia nhỏ và ăn dần
Món quá đậm thì chia nhỏ. Ăn kèm nhiều cơm.
Coi như món ăn kèm. Không phải món chính.
Chia vào hộp nhỏ. Mỗi bữa một ít.
Cấp đông phần chưa dùng. Nếu món đông được.
Ghi rõ món này đậm. Dán lên hộp.
Trộn với món nhạt hơn khi ăn. Cân lại.
Ăn với rau luộc. Rau hút bớt vị đậm.
Không ép cả nhà ăn hết trong một bữa. Ai cũng ngán.
Không để trong tủ tới lúc hỏng. Thì thành lãng phí thật.
Đặt hạn cho mình. Ăn trong vài ngày.
Nếu tới hạn mà chưa ăn thì bỏ. Đừng tiếc thêm.
Hỏi người nhà có muốn ăn không. Đừng tự quyết.
Không bắt trẻ ăn món đậm. Trẻ cần nhạt hơn.
Chia nhỏ chỉ có ích khi mình thật sự ăn hết, còn cất vào tủ rồi quên thì cũng là lãng phí, chỉ là muộn hơn. Chia nhỏ rồi phải ăn thật.
Chia sẻ và cho đi
Hỏi người nhà trước. Có khi họ thích.
Khẩu vị mỗi người khác nhau. Mình chê nhưng người khác ưng.
Chỉ cho đi món mình dám ăn. Nguyên tắc cứng.
Không cho đi món đã nghi ngờ. Tuyệt đối không.
Nói rõ món có gì. Đậu phộng, vừng, hành tỏi.
Nói rõ món hơi đậm hoặc hơi nhạt. Để người nhận biết.
Đựng trong hộp sạch. Tươm tất.
Cho khi món còn mới. Không cho món để vài ngày.
Không cho người lạ. Họ không biết nguồn.
Không cho vật nuôi ăn đồ nhiều muối. Không tốt cho chúng.
Không cho vật nuôi ăn hành tỏi. Có hại với chúng.
Phần bỏ đi thì cho vào thùng ủ. Nếu nhà có.
Gói kín rồi vứt. Đỡ mùi.
Chỉ cho đi thứ mình dám ăn là nguyên tắc duy nhất cần nhớ ở đây, và nó không có ngoại lệ vì tiếc. Dám ăn thì mới cho.
Giảm lãng phí từ gốc
Nấu lượng vừa đủ. Gốc của vấn đề.
Nấu ít hơn khi thử món mới. Hỏng thì mất ít.
Thử công thức mới với nửa phần. Cách khôn.
Lên thực đơn trước khi đi chợ. Không mua thừa.
Mua theo bữa chứ không theo cảm hứng. Nhất là rau.
Kiểm tủ trước khi đi chợ. Biết còn gì.
Dùng thứ sắp hỏng trước. Xoay vòng.
Giữ nước luộc rau. Đã nói.
Giữ vỏ và cuống nấu nước dùng. Cũng vậy.
Ghi lại món nào nhà không thích. Đừng nấu lại.
Hỏi nhà muốn ăn gì. Nấu thứ có người ăn.
Không nấu quá nhiều món một bữa. Thừa là chắc.
Nhìn lại lượng thừa sau mỗi bữa. Điều chỉnh dần.
Cách chống lãng phí tốt nhất không nằm ở chỗ cứu món hỏng mà nằm ở chỗ nấu đúng lượng và nấu thứ nhà mình thật sự ăn. Nấu đúng lượng.
Lỗi hay gặp
Đổ bỏ cả nồi vì thấy dở. Thường cứu được.
Cố giữ món đã có mùi lạ. Không nên.
Ép cả nhà ăn hết trong một bữa. Ai cũng ngán.
Bắt trẻ ăn món quá đậm. Trẻ cần nhạt hơn.
Cất vào tủ rồi quên. Lãng phí muộn hơn thôi.
Không ghi gì lên hộp. Không nhớ là món gì.
Cho đi món mình không dám ăn. Rất không nên.
Cho đi mà không nói món có gì. Rủi ro cho người nhận.
Cho vật nuôi ăn đồ mặn hoặc có hành tỏi. Có hại với chúng.
Thử công thức mới với cả nồi lớn. Hỏng thì mất nhiều.
Mua rau theo cảm hứng. Hỏng trong tủ.
Nấu quá nhiều món một bữa. Thừa là chắc.
Nấu lại món nhà đã chê. Lại thừa.
Không lãng phí là chuyện của khâu lên thực đơn và khâu nấu đúng lượng, còn cứu món hỏng chỉ là việc chữa cháy. Gốc nằm ở lượng nấu.